Trình bày cảm nhận về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Đánh giá bài viết

Trình bày cảm nhận về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Bài làm

Loading...

Tác giả Nguyễn Duy là một nhà thơ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông có rất nhiều những sáng tác nghệ thuật, trong đó tiêu biểu có bài thơ “Ánh Trăng” được ông sáng tác vài năm 1978 sau khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đã kết thúc thắng lợi được ba năm. Bài thơ là lời nhắc nhở về một thái độ sống thủy chung tình nghĩa.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã hồi tưởng về vầng trăng tuổi thơ và vầng trăng nơi chiến tranh.

“Hồi nhỏ sống với đồng…

Vầng trăng thành tri kỉ”

Điệp từ “hồi” gợi nhắc sự hồi tưởng và gắn bó sâu sắc của trăng với con người. Từ thời thơ ấu, ánh trăng luôn gắn liền với cuộc sống sinh hoạt, dù đi đâu trăng cũng bên cạnh. Sau này khi trưởng thành và lớn lên phải rời xa quê hương để tham gia kháng chiến trăng đã trở thành người bạn tri kỉ không thể thiếu. Cùng tác giả vượt qua những hoàn cảnh khác nhau, chia ngọt sẻ bùi cùng nhau. Và từ sự hồi tưởng về ánh trăng quá khứ, tác giả đã khái quát vẻ đẹp của trăng khẳng định tình cảm yêu thương quý trọng của mình với trăng:

“Trần trụi với thiên nhiên…

Cái vầng trăng tình nghĩa”

Vầng trăng hiện lên với vẻ đẹp thiên nhiên và hòa hợp với tự nhiên “trần trụi” là sự phô diễn tất cả vẻ đẹp của trăng với thiên nhiên, “hồn nhiên” với cây cỏ, trăng và thiên nhiên là một và vô cùng đẹp. Chính bởi vẻ đẹp và sự gắn bó ấy mà vầng trăng đã trở thành biểu tượng của những năm tháng tuổi thơ và trưởng thành chiến đấu, trở thành vầng trăng tình nghĩa. Tác giả đã khẳng định tình nghĩa sâu nặng “ngỡ” như không bao giờ quên với ánh trăng. Nhưng khi cuộc sống thay đổi, hoàn cảnh và môi trường sống thay đổi, khiến cho con người cũng dần thay đổi theo. Ánh trăng tình nghĩa năm xưa đã bị quên lãng:

“Từ hồi về thành phố…

Như người dưng qua đường”

Khi tác giả chuyển về thành phố ở, nơi phố xá đông đúc, nhộn nhịp, toàn ánh điện cửa gương, đó là một cuộc sống tiện nghi và đầy đủ. Giữa nơi thành phố ấy khi ánh trăng đi qua ngõ nhưng tác giả đã không còn nhớ đến trăng. Ánh trăng được nhân hóa thành “người dưng”, tạo nên cảm giác xa lạ giữa ánh trăng và con người bởi con người đã không còn son sắt thủy chung. Ấy vậy mà vầng trăng thì dẫu bao nhiêu năm vẫn thủy chung, tròn đầy tình nghĩa, tình huống mất điện đã tạo ra cơ hội cho tác giả nhìn ra tình cảm ấy của trăng:

“Thình lình đèn điện tắt…

Đột ngột vầng trăng tròn”

Trong hoàn cảnh đối mặt với vầng trăng, tác giả đã xúc động không nói nên lời, tình cảm bỗng trào ra thổn thức, ùa về “có cái gì rưng rưng…”. Chỉ là một vầng trăng nhưng trong hoàn cảnh ấy, vầng trăng đã nhắc nhở con người về tình nghĩa thủy chung, tình bạn, tình đồng chí và những năm tháng gian khổ:

“Trăng cứ tròn vành vạnh…

Đủ cho ta giật mình”

Trăng tượng trưng cho những quá khứ đẹp đẽ và vẹn nguyên, không phai mờ. Ánh trăng đã nghiêm khắc nhắc nhở nhà thơ và chúng ta không được quên những nghĩa tình trong quá khứ.

Với những lời thơ như lời tâm sự, nhắc nhở đầy chân thành, bài thơ “Ánh trăng” đã mang ý nghĩa triết lí về sự thủy chung khiến người đọc phải giật mình suy nghĩ và nhìn nhận lại bản thân để sống một cách tình nghĩa hơn.

Loading...
DMCA.com Protection Status