Phân tích hình tượng sông Đà trong tùy bút Người Lái Đò Sông Đà

0
Phân tích hình tượng sông Đà trong tùy bút Người Lái Đò Sông Đà

Đề bài: Phân tích hình tượng sông Đà trong tùy bút Người Lái Đò Sông Đà

Bài làm:

Luôn viết về những điều phi thường, dấu ấn về cái đẹp, cái tài hoa tác giả Nguyễn Tuân đã rất tành công trong tùy bút “Người lái đò sông Đà” của mình khi miêu tả con sông Đà ở hai đặc tính trái ngược nhau của nó.

Tùy bút “Người lái đò sông Đà” đầu tiên có tên là “Sông Đà” là kết quả của chuyến đi thực tế lên Tây Bắc của tác giả Nguyễ Tuân giữa những ngày đầu miền bắc thống nhất và đang tiến hành xây dựng chủ nghĩa xã hội, phục vụ cho chiến trường miền nam. Tùy bút được tác giả viết vào năm 1960.

Nhan đề của tác phẩm, trước hết tác giả Nguyễn Tuân viết hoa chữ “Sông Đà” như coi trọng nó, tôn trọng nó như một thực thể, một sinh thế có tâm hồn có cảm xúc và là một nhân vật có tính cách phi thường. Qua lời đề từ của Nguyễn Quang Bích: “Chúng thủy giai đông tẩu – Tà giang độc bắc lưu” đã thể hiện phần nào tính cách ngang ngược của dòng sông. “Chúng thủy” có nghĩa là các dòng sông khác, tác giả muốn nói là những dòng sông khác trên bản đồ Tổ quốc đều chảy chung một hướng đó là tây bắc- đông nam hay đông nam và cuối cùng là đổ ra biển lớn nhưng con sông Đà  khì lại hoàn toàn khác những con sông khác ở chỗ đó chính là một mình nó chảy một hướng. Con sông Đà chảy ngược lên theo hướng bắc, từ đó đã nói lên phần nào tính cách ngang ngược, hung bạo của con sông Đà. Đến với lời đề từ của một nhà thơ người ba Lan ông viết: “Đẹp vậy thay, tiếng hát trên dòng sông”, con sông Đà ở đây lại giống như một khúc hát trữ tình của một người nghệ sĩ vậy. Dòng sông mang một vẻ đẹp trữ tình và huyền ảo, thơ mộng và mĩ lệ dịu dàng và đằm thắm.

Xem thêm:  Vấn đề môi trường sống của chúng ta hiện nay

phan tich hinh tuong song da trong tuy but nguoi lai do song da - Phân tích hình tượng sông Đà trong tùy bút Người Lái Đò Sông Đà

Phân tích hình tượng sông Đà

Tác giả Nguyễn Tuân cũng tập trung bút lực của mình vào hai đặc điểm này của con sông, trước hết đến với vẻ đẹp hùng vĩ và dữ dội của con sông Đà, tác giả miêu tả diện mạo của con sông với hai bờ sông Đà. Đá hai bên bờ của con sông dựng thành vách mà ai đi ở sông phải đúng ngọ mới thấy được mặt trời. Ý muốn thể hiện dòng sông hiểm trơ với những hòn đá bao bọc xung quang đã nhiều năm nay, trên sông khói mịt mù mà ánh mặt trời phải mạnh mới có thể xuyên qua được nàn khói dày và mở áo kia để chiếu xuống mặt nước của sông. Con người khi di chuyển trên dòng sông cũng hết sức khó khăn là vì thế. Có chỗ dòng sông như bị chẹt lại chỉ còn một quãng rất nhỏ mà người lái đò phải lách con thuyền của mình qua, con sông không thể lưu thông bằng những con thuyền to và chắc chắn là vì thế. Đoạn này cũng thể hiện tâm địa vô cùng hiểm ác của con sông, nó chỉ cho những con thuyền nhỏ có thể lưu thông trên mặt nước với những biết bao nhiêu là khó khăn dình dập để có thể lật đổ con thuyền bất cứ lúc nào người lái sơ ý hay nhầm một khúc trên sông. Cánh thoát nước của con sông cũng rất khác so với những con sông khác vì bề mặt sông có rất nhiều đá cả những đá ngầm và những viên đá nổi ngay trên mặt nước, độ dốc lớn lại thêm gió to, sóng cả tất cả như xô đập vào nhau khi thoái nước, lưu thông nước trên dòng sông. Mặt sông được tác giả miêu tả không giống như những con sông khác, sông Đà có những cái hút nươc đáng sợ lắm có thể nuốt chửng những con thuyền đi ngang cạnh nó và làm con thuyền lất ngửa nổi trên mặt sông ở  một khúc sau đó. Trên mặt sông chỉ vậy mà còn đày những thạch trận được giăng ra như để bẫy nhưng con thuyền đi qua nó, chỉ có một cửa sinh duy nhất còn lại là nhiều những cửa tử khác nhau.

Xem thêm:  Suy nghĩ về mối quan hệ giữa tiền bạc và hạnh phúc

Tiếp đến là vẻ đẹp huyền ảo của con sông Đà, tác giả miêu tả đến khúc cuối này con sông thay đổi hẳn cũng giống như tác giả thay đổi góc nhìn quan sát của mình vậy. Khi đi trên mặt sông thì chứng kiến bao nhiêu giai thoại về một con sông hung dữ, hoang dại nhưng khi nhìn từ trên cao một cách khái quát và tổng thể nhất thì con sông Đà như một áng tóc trữ tình của một cô gái Tây Bắc kiều diễm, mĩ lệ biết chừng nào. Vẻ đẹp của con sông cũng như vẻ đẹp của người phụ nữ Tây Bắc là những người phụ nữ có mái tóc dài, mượt mà như những áng tho, văn cổ tích và ai nhìn cũng say mê. Nhưng người phụ nữ ấy không phải dễ dàng chiếm đoạt được vì ngoài vẻ đẹp trữ tình lên thơ ấy người phụ nữ còn rất hoang dại và dữ dội như chính nơi mà ho sống vậy. Màu nước của con sông cũng được thay đổi theo từng mùa phản chiếu  biến đổi của không gian núi rừng Tây Bắc, từ màu của mùa xuân là của những chùm hoa ban, hoa gạo, hoa mận trắng xóa, màu xanh ngọc bích của mùa hạ, lừ lừ chín đỏ của mùa thu,…Bờ của con sông được tác giả ví như một bờ tiền sử, giống như một cố nhân, như nỗi niềm cổ tích ngày xưa,… Tất cả để làm lên một con sông Đà mĩ lệ, thơ mộng.

Xem thêm:  Chứng câu tục ngữ : “Có chí thì nên”

Qua việc miêu tả con sông Đà ở hai khía cạnh , hai thích tcasch trái ngược nhau như một thực thể có linh hồn có cảm xúc là hùng vĩ và thơ mộng nhà văn Nguyễn Tuân nhằm thể hiện tình yêu đất nước nói chung và tình yêu thương gắn bó với đồng bào Tây Bắc nói riêng.

Hằng

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *