Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến

0
Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến

Đề bài: Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến

Bài làm:

Viết về về người lính như một bức tượng đài bất tử tác giả Quang Dũng đã mạng lại cho nguời đọc những cảm xúc khác nhau qua bài thơ “Tây Tiến” của mình. Hình tượng người kính là đề tài trung tâm của những tác giả thời kỳ kháng chiến chống Pháp, nhưng khi đến với thơ Quang Dũng, ông viết về người lính với cảm hứng chủ đạo là lãng mạn và bi tráng . Người lính của ông tuy bi mà không lụy.

Khổ thơ đầu của bài thơ Tây Tiến là nỗi nhớ về con đường hành quân của người lính được tác giả cấu rúc theo mạch liên tưởng: quá khứ, hiện tại và tương lai. Hai câu thơ đàu là nỗi nhớ tha thiết chơi vơi về một Tây Tiến:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi”

Cả bài thơ là một nỗi nhớ dài, Quang Dũng nhớ miền đất đã đi qua, nớ đồng đội thân yêu nhớ tình quân dân ấm áp, mở đầu nỗi nhớ là con sông Mã như một nhân vật gợi thương, gợi nhớ, là một chứng nhân chứng kiến những vui buồn, giân khổ và những chiến công của binh đoàn Tây Tiến. Tác giả miêu tả là nỗi nhớ chơi vơi là thể hiện nỗi nhớ ấy bồng bềnh mơ ảo nửa thực và nửa như đang mơ. Đến vơi s sáu câu thơ tiếp là nỗi nhớ về con đường hành quân, thông qua việc gọi tên các địa danh: Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông,…

“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống”

Kỉ niệm về một thời kháng chiến, một vùng kháng chiến như ùa về trong tâm trí của tác giả về một vùng núi man dại khi con đường hành quân của những người lính rất gian lao và nghiệt ngã. Con đường hành quân đầy gian lao và hiểm trở vô cùng người lính như bị bủa vây ở tứ phí nhưng trong những ngày chiến đấu như thế người lính vẫn nhớ về quá khứ xa xôi khi còn ở hà Nội của mình đó là ngửi thấy hương hoa trong đêm hơi. Tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hóa sung ngửi trời để cho thấy con đường hành quân của người lính Tây Tiến là phải lên non xuống núi rất gian khổ và đầy những nguy hiểm. Tác giả khắc họa trân dung người lính và tư thế của họ và có khí phách hiên ngang vừa có tầm vóc vĩ đại của một con người có lú tưởng cao đẹp người lính ở đây cũng trêu đùa tinh nghịch nhưng cũng rất lạc quan trước những nhiệm vụ khó khăn.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ người tử tù

Tiếp đến tác giả miêu tả hình ảng người lính bi tráng trên con đường hành quân của mình tuy bi mà không phải lụy qua những câu thơ tiếp:

“Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời”

Hình ảnh người lính tuy bi nhưng không hề lụy, người lính  vì sự nghiệp cách  mạng mà không bao giờ ngừng nghỉ, vì lòng yêu quê hương Tổ quốc, đó chỉ là những phút giây nghỉ ngơi tranh thủ sau những giờ hành quân gian khổ, người lính được nghỉ ngơi gục vào sung mũ để nghỉ ngơi.

Đến với hai câu thơ tiếp là nỗi nhớ về tình quân dân ấm áp:

“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”

Cả đoạn thơ đàu khi viết về người lính qua những nỗi nhớ là tác giả đã rất thành công trong việc kết hợp hài hòa giữa bút pháp hiện thực và bút pháp lãng mạn tạo nên một hình tượng người lính không quản khó khăn gian khổ nhọc nhằn trên con đường hành quân đầy hiểm nguy.

phan tich hinh tuong nguoi linh tay tien trong bai tho tay tien - Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến

Phân tích hình tượng người lính Tây Tiến

Hình tượng người lính Tây Tiến vừa hào hùng vừa hào hoa trong khi nhớ về đêm liên hoan văn nghệ:

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ”

Tác giả đã rất khéo léo khi miêu tả ngày hội chung vui của những người lính ngoài những ngày hành quân gian khổ thì người lính cũng có những giây phút vô cùng đẹp đẽ đó chính là những đêm liên hoan vui vẻ  cùng với đồng bào dân tộc. Cuối cùng là bức tượng đài bất tử về những người lính Tây Tiến khi tác giả khắc họa vẻ đẹp bề ngoài của người lính mang sự khác thừơng. Người lính khi hành quân phải sống cuộc sống thiếu thốn nên bệnh tật cũng rất nhiều, hình ảnh của những người lính không mọc được tóc đã phần nào nói nên sự thiếu thốn ấy. Nhưng người lính không dễ dàng gục ngã trước bệnh tật mà vẫn giữ cho mình tâm thế chiến đấu vô cùng oai hùng và kiên cường trong mọi tình huống. Lòng hi sinh anh dũng dù có phải bỏ mạng nơi núi rừng nhưng người kính vẫn luôn dõi theo bước chân của những người đồng đội của mình:

Xem thêm:  Phân tích giá trị nhân đạo trong Vợ chồng A Phủ-Tô Hoài

“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất”

Hình ảnh cái chết của người lính cũng được tác giả miêu tả rất thiếu thốn khi phải mặc nguyên chiếc áo chiến đấu thay cho manh chiếu bọc thây để về với đất mẹ anh hùng. Người lính Tây Tiến tuy có xuất thân từ những thanh niên trí thức Hà thành nhưng đều có chung lý tưởng cách mạng, chung lòng yêu nước của toàn thể  dân tộc lúc bấy giờ, sẵn sàng chiến đấu hi sinh để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ cho dân tộc.

Đoạn thơ cuối là lời hẹn ước của người lính với Tây Tiến đầy lí tưởng cách mạng và mong ước lập chiến công của mình. Không  hẹn ước của người lính Tây Tiến ơi đay là không phải sẽ ra đi mãi mãi mà sẽ có ngày gặp lại vùng đất yêu thương này nhưng không phải là nagy bây giờ mà là trong tương lai. Đây cũng chính là lời hẹn ước của tác giả với núi rừng , con người Tât Tiến tuy về xuôi nhưng có dịp nhất định tác giả sẽ lên thăm Tây Tiến và thăm lại những người bạn của mình đã nà xuống mảnh đất rừng thiêng nước độc ấy.

Hình tượng của những người lính Tây Tiến qua những trang văn của tác giả quang Dũng như được sống lại ở một vùng kháng , một thời kháng chiến vô cùng oanh liệt nơi thiên nhiên núi rừng Tây Bắc hiểm trỏ, man dại. tác giả Quang Dũng qua dó thể hiện nỗi nhớ về Tây Tiến của mình da diết, sâu nặng.

Xem thêm:  Hình tượng cây Xà Nu trong “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành

Hằng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *