Kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

0
Kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Đề bài: Kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Bài làm

Cho đến bây giờ, dù đã trở thành một học sinh lớp mười nhưng em vẫn nhớ như in những kỉ niệm vô cùng đẹp đẽ vào ngày đầu tiên đi học. Có lẽ, đó sẽ là một trong những kỉ niệm đẹp nhất của tuổi học trò.

Ngày đầu tiên đi học với một học sinh lớp một quả là một ngày trọng đại. Ngay từ sáng sớm, em và mẹ đã dạy sớm chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo. Cặp sách mới tinh, chiếc xe đạp mới, bộ đồng phục thơm phức, tất cả mọi thứ đã sẵn sàng để chào đón em vào lớp một. Điều đặc biệt đầu tiên của buổi sáng hôm ấy chính là lần đầu em tự đi xe đạp đến trường. Điều này chưa từng xảy ra khi em còn học mẫu giáo. Em háo hức và phấn khởi đạp xe đến trường. Trên quãng đường đi, em chẳng hề như những bạn đồng trang lứa sợ hãi hay nhút nhát. Em rất mạnh dạn và vui vẻ, háo hức khi được đến trường. Mãi sau này em mới biết, trên con đường trải dài nắng vàng rực rỡ ấy em không hề đi một mình. Mẹ luôn lặng lẽ đi xe phía sau em. Đợi em vào trường an toàn rồi mới đến chỗ làm việc. Tất nhiên, điều này mẹ chưa bao giờ nói ra mà em chỉ được nghe bố kể vào rất lâu về sau. Em quả thực rất biết ơn mẹ. Dù mẹ muốn em tự lập, chủ động nhưng cũng luôn lo lắng và quan tâm em.

Xem thêm:  Thuyết minh về cuộc đời và sự nghiệp Nguyễn Trãi (bài 2)

ke ve nhung ki niem ngay dau tien di hoc cua em - Kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Kể về những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em

Khi đến trường, em nhanh chóng tìm được lớp học của mình. Chẳng bao lâu sau, các bạn đến ngày một nhiều. Đó cũng là lúc có một sự kiện xảy ra khiến em nhớ mãi không quên. Một bạn nữ được mẹ đưa vào lớp thế nhưng cứ khóc mãi. Ban đầu khi nắm tay mẹ, bạn ấy chỉ thút thít nhưng đến khi mẹ buông tay bước ra khỏi lớp, bạn khóc lớn khiến ai nấy đều bối rối. Khi lớp càng ngày càng nhiều tiếng xì xào bàn tán, bạn lại càng khóc to hơn. Khuôn mặt bạn đã ướt đi vì nước mắt và dáng vẻ vô cùng tội nghiệp. Lúc đó, cũng chẳng hiểu vì điều gì mà em đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đến bên bạn nữ có hai nơ tóc màu đỏ đang khóc ấy. Em chỉ nhẹ nhàng nói với bạn: “Đừng sợ, lớp học vui lắm, mẹ cậu chỉ về một lúc, lát nữa tan học sẽ đến đón cậu”. Nói xong em liền nắm lấy tay bạn, dắt bạn về bàn ngồi cạnh em. Lúc này bạn như dần bình tĩnh hơn, cũng nín khóc. Toàn bộ cảnh đó được cô giáo chủ nhiệm mới của em chứng kiến. Và như một sự bất ngờ, cô đề đạt em làm lớp trưởng “tạm thời” trong ngày đầu tiên đi học và trong tháng tới vì sự quan tâm, trách nhiệm với mọi người. Và sau này, chức vụ lớp trưởng ấy đã theo em suốt những năm cấp một và cấp 2.

Xem thêm:  Đường Phạm Văn Đồng làm mới đẹp như mơ, giá nhà đất tăng mạnh

Buổi học đầu tiên cũng nhanh chóng kết thúc sau những lời nhắc nhở đầu năm của cô. Em và bạn “nơ đỏ” cũng đã làm quen được nhau. Rồi lại như một sự tình cờ nào đó. Khi em dắt xe ra khỏi cổng trường lại thấy khuôn mặt lo lắng của bạn đứng chờ mẹ. Có lẽ, mẹ bạn cũng không biết buổi học đầu tiên lại kết thúc sớm như vậy nên có thể đón muộn. “Với sự nhút nhát lo lắng, chắc bạn ấy lại khóc vì sợ hãi mất”. Nghĩ vậy, em liền chợt nảy ý định lai bạn về. Thật may làm sao mà nhà bạn chỉ cách em hai con phố. Em liền nhận trách nhiệm đưa bạn về nhà. Ban đầu bạn còn ngập ngừng nhưng sau đó cũng đồng ý. Trên đường về, hai người cứ im lặng không nói câu nào cho đến khi nhìn thấy chùm hoa phượng nở muộn trên cây. Hai đứa đều thắc mắc tháng chín rồi mà vẫn còn có chùm hoa phượng nở. Quả là một điều kì lạ đến kì diệu. Từ giây phút ấy, hai chúng em tìm được những chủ đề chung. Càng nói chuyện, em càng phát hiện ra em và bạn có rất nhiều sở thích chung như đọc truyện Doremon, ăn kem Tràng Tiền và đi chơi biển. Chúng em càng nói càng hăng say, mãi cho đến khi đưa bạn ấy về đến nhà mà vẫn chưa hết chuyện. Chúng em vui vẻ chào tạm biệt nhau và hẹn ngày mai sẽ gặp.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về lần đầu tiên em đi học

Nhưng buổi học đầu tiên lạ không kết thúc ở đó. Khi về đến nhà, em liền thấy cô giáo chủ nhiệm có mặt ở nhà mình. Đây quả là một sự kinh ngạc đến ngỡ ngàng. Hỏi ra mới biết khi em đưa bạn về cũng là lúc mẹ bạn ấy đến đón nhưng lại không thấy bạn ấy đâu. Bố mẹ bạn ấy tá hỏa đi tìm cho đến khi bác bảo vệ miêu tả lại hình dáng hai đứa về cùng nhau trên chiếc xe đạp của em. Mẹ bạn liền gọi cho cô giáo chủ nhiệm và cô đến nhà em hỏi xem em có đi cùng với bạn không. Đến khi biết cả hai đã về nhà an toàn, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm và chúng em cũng có một bài học nhớ đời, một kỉ niệm khó quên trong ngày đầu tiên đi học.

Nếu có ai hỏi nguyên nhân tại sao lại nhớ về ngày đầu tiên đi học nhiều đến vậy. Bởi lẽ, người bạn gái mít ướt với hai nơ đỏ buộc hai bên tóc năm nào giờ vẫn là người bạn thân thiết nhất của em.

Nhẫn Đông

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *