Kể về một lần em mắc lỗi khiến bố mẹ buồn lòng

0
Kể về một lần em mắc lỗi khiến bố mẹ buồn lòng

Đề bài: Kể về một lần em mắc lỗi khiến bố mẹ buồn lòng

Bài làm

Ai trong đời cũng một lần mắc lỗi, nhưng điều quan trọng hơn cả là bản thân nhận ra được một cách rõ ràng vẫn đề và lỗi lầm của mình và biết cách sửa sai. Và với tôi lỗi lầm đó mà tôi mắc phải khiến tôi vô cùng hối hận và cảm thấy thất vọng về bản thân mình ghê gớm vì đã khiến bố mẹ buồn lòng.

Vào mỗi buổi chiểu, tôi và những đứa trẻ cùng khu phố thường tập trung ở trước khoảng đất trống ở đầu ngõ để chơi đùa. Chúng tôi thường chơi rất nhiều trò chơi, nào là bịt mắt bắt dê, nhảy dây còn các bạn nam thì chơi đá bóng, bắn bi. Như mọi lần đúng 5h tôi phải về nhà để làm bài tập và chuẩn bị bài mới cho ngày hôm sau. Nhưng hôm đó, vì mải chơi với bạn bè mà tôi đã không về nhà đúng giờ. Một lúc lâu sau, mẹ ra gọi tôi về để làm bài, nhưng vì ham vui nhất thời mà tôi đã nói dối mẹ rằng ngày hôm nay không có bải tập gì cả. Mẹ hoàn toàn tin tưởng lời tôi nói và không bắt tôi về nữa. Nhìn bóng mẹ quay về tôi bỗng cảm thấy hối hận nhưng tiếng cười, tiếng nô đùa vui vẻ đã kéo tôi ở lại với cuộc chơi mà không biết rằng lỗi lầm này sẽ kéo theo những lỗi lầm khác vè sau. Sáng hôm sau, vào tiết cô giáo chủ nhiệm, tôi bị gọi lên bảng kiểm tra đầu giờ. Rồi chuyện gì đến cũng đã đến. Tối hôm qua tôi đã không làm bài cũng như học bài nên tôi đã lĩnh điểm không to tướng trong sổ đầu bài. Vì để răn đe các bạn khác trong lớp nên cô chủ nhiệm yêu cầu tôi về viết bản kiểm điểm và hứa sẽ không tái phạm lỗi này thêm một lần nào nữa. Cầm bản kiểm điểm trong tay tôi không dám xin chữ ký của ba mẹ chỉ vì tối hôm trước tôi đã nói dối là không có bài tập nào cả. Trong giây phút bối rối đó tôi đã có một hành động vô cùng bồng bột đó là giả chữ ký của mẹ.

Xem thêm:  Chứng minh tiếng Việt ta rất giàu và đẹp

Tôi liền vào phòng mẹ, lén lấy sổ công tác và bắt chước theo. Sau đó tôi yên tâm đi ngủ. Sáng hôm sau tôi nộp cho cô chủ nhiệm với tâm trạng lo âu. Không biết là cô có nhận ra chữ ký đó là giả hay không. Suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi và sau khi nhận được cái gật đầu của cô tôi chợt thở phào nhẹ nhõm. Tôi vui vẻ về lớp với tâm trạng hứng khởi. Tối hôm đó tôi bị mẹ gọi vào phòng. Mẹ tôi nhìn tôi một lúc lâu rồi chợt hỏi: “con có chuyện gì muốn kể với mẹ không”. Tâm trạng bất an bắt đẩu nổi lên nhưng tôi nghĩ sáng nay sau khi đưa bản kiểm điểm cho cô chủ nhiệm không thấy cô nói gì mà. Thấy vậy tôi liền nói dối: “con không có chuyện gì đâu mẹ”. Nhìn khuôn mặt của mẹ tôi thay đổi, tôi đã đoán ngay ra sự tức giận của mẹ, nhưng lo lắng sự trách phạt của mẹ hơn. Tôi đã biện hộ cho bản thân mình: “thật ra hôm nay con có nói chuyện trong giờ nên bị phạt ghi sổ đầu bài mẹ à”.

ke ve mot lan em mac loi khien bo me buon long - Kể về một lần em mắc lỗi khiến bố mẹ buồn lòng

Kể về một lần em mắc lỗi

“Không con đang nói dối mẹ. Sáng nay cô chủ nhiệm có gọi điện cho mẹ rồi. Cô kể hết cho mẹ từ chuyện con không làm bài tập phải viết bản kiểm điểm cho đến chuyện giả chữ ký phụ huynh. Điều mẹ cần ở con bây giờ không phải là những lời dối  trá ấy, con làm mẹ quá thất vọng”. Rồi khóe mắt mẹ đỏ hoe, rưng rưng nước mắt. Mẹ khóc sao, khóc bởi vì quá thất vọng về tôi sao. Tôi cảm thấy hơi sợ, tôi biết tôi đã phạm phải một sai lầm quá lớn. Tôi vội vàng đến ôm chầm lấy mẹ, bật khóc. “Con xin lỗi vì làm mẹ buồn, mẹ đừng khóc nhé” rồi thành thực kẻ lại đầu đuôi câu chuyện. Mẹ rất hài lòng xoa đầu tôi rồi bảo: “Điều mẹ cần là như vậy con à. Nói dối không giải quyết được gì ngoài việc khiến lỗi lầm của người đó lớn hơn, khiến họ trờ nên xấu tính và ích kỷ. Con đã có một quyết định đúng đắn khi nói ra những lời thành thực như vậy. Ai cũng không thể tránh được chuyện mắc sai lầm, nhưng biết nhận lỗi và biết sửa sai đó mới là điều quan trọng.”

Xem thêm:  Hãy trình bày những thói quen tốt và những thói quen xấu của học sinh

Đó mẹ tôi là vậy, chưa một lần đánh tôi mà chỉ khuyên răn những lúc tôi mắc sai lầm. Mẹ là người nhân hậu và hiền từ, không muốn làm tổn thương con cái. Thế nhưng tôi lại làm tổn thương mẹ, làm mẹ khóc. Nước mắt của mẹ như con dao sắc nhọn cứa sâu vào tim tôi, khiến tôi phải ân hận, hối lỗi. Nhưng cũng nhờ vậy tôi càng thêm yêu thương và kính trọng mẹ hơn.

Nhẫn Đông

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *