Kể về bố của em, người em yêu quý nhất

Kể về bố của em, người em yêu quý nhất
Đánh giá bài viết

Kể về bố của em, người em yêu quý nhất

Bài làm 1

Loading...

Bố là một người anh hùng vĩ đại của lòng em, bố luôn mạnh mẽ trước những sóng gió của cuộc đời, là người đã dạy em phải tự đứng lên sau vấp ngã, em cảm thấy thật hạnh phúc khi cuộc đời này có được bố ở bên.

Bố em năm nay đã ngoài 40 tuổi, dáng người bố rất cân đối và khỏe khoắn vì bố rất chịu khó tập thể dục vào mỗi buổi sáng và chiều. Gương mặt chữ điền vẫn đầy nét trẻ trung và phúc hậu, bố rất vui tính và hay cười nhưng trên khuôn mặt đó vẫn đầy nét cương nghị. Chính vì bố hay cười mà mái tóc bố vẫn đen óng mượt nên khi bố cười trông bố trẻ hơn nhiều so với tuổi thật.

Kể về bố của em, người em yêu quý nhất

Cánh tay bố cuồn cuộn cơ bắp, to và chắc khỏe, ví như cánh tay ấy đang chống đỡ cho mái ấm gia đình khỏi những biến cố của cuộc đời. Bàn tay bố rất ấm, rất nhiều vết chai sần, bởi bàn tay bố đã trải qua bao dãi dầu, bao công việc để gánh vác gia đình, từ những việc lớn nhỏ đều có bàn tay bố cả. Bàn tay ấy đã dạy em làm rất nhiều thứ, dạy cho em nhiều điều và chăm sóc cho em mỗi khi em ốm. Đôi bàn tay bố còn rất khéo léo, bố tỉa cây, tạo tán cây rất nghệ thuật, bố đóng những chiếc ghế con để ngồi, bố đóng cho em một chiếc bàn học nhỏ xinh, tất cả đồ dung bố làm đều rất đẹp và bền. Mỗi sáng bố là người đưa em đi học, bố thường kể chuyện cho em nghe, dặn dò em những điều bố vẫn dặn hàng ngày, giọng của bố ấm áp và truyền cảm nên dù có phải nghe đi nghe lại nhiều lần em vẫn muốn được nghe.

Em luôn thần tượng bố, biết ơn và kính trọng bố rất nhiều, nhờ có bố cuộc sống của em lúc nào cũng tươi đẹp, gia đình luôn vui vẻ, ấm no và hạnh phúc. Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi, luôn luôn ngoan ngoãn để không phụ công ơn dưỡng dục của bố, và em cũng mong bố luôn có một sức khỏe dồi dào để che chở và bảo vệ cho tổ ấm gia đình em.

Bài làm 2

Trong những câu tục ngữ và cao dao vẫn luôn ca ngợi công lao trời biển của cha mẹ, nếu như mẹ cho em một bàn tay dịu dàng thi cha lại dạy em những bài học làm người quý giá. Cha em luôn là một tấm gương sáng để em học hỏi và noi theo.

Cha em có dáng người cao và đậm, nước da hơi ngăm đen vì cha làm gì ngoài trời nắng cũng chẳng cần che, đi xe dưới trời nắng vẫn mặc cáo cộc bình thường, chứ không che nắng kín mít như mẹ, cha nói “đàn ông phải đen mới khỏe chứ!”. Trên khuôn mặt phúc hậu của cha em đã xuất hiện nhiều những nếp nhăn, cũng phải thôi vì cha em đã gần 40 tuổi rồi, trải qua bao năm tháng dãi dầu, tuy nhiên trên gương mặt của cha vẫn rõ nét điển trai mà ngày xưa đã làm điêu đổ bao trái tim các cô gái, mẹ em vẫn thường trêu vì ngày xưa cha con đẹp trai nên mẹ mới yêu.

Sống mũi cao và thẳng, đôi mắt hai mí to tròn màu nâu rất sáng, mỗi khi cha cười là như đôi mắt cũng cười theo, híp lại nhăn nheo. Mái tóc của cha đã điểm vài sợi bạc, em hỏi vì sao tóc cha sớm bạc thế thì ba nói đó là tóc ba óng ánh vậy đó chứ chưa bạc đâu nhưng em biết đó là màu của sương sớm, của giãi giầu mưa nắng, của những đêm ba thức trằn trọc không ngủ, luôn thao thức cho gia đình. Bàn tay cha to khỏe và chắc nịnh, bàn tay ấy đã từng nhấc bổng em lên trời, rồi lại nhẹ nhàng ôm em vào lòng, xoa đầu em. Với em cha chính là một người anh hùng khổng lồ, luôn che chở và bảo vệ cả gia đình khỏi những khó khăn và sóng gió cuộc đời.

Dẫu thời gian có mang tất cả mọi thứ đi thì hình bóng của cha vẫn luôn in đậm trong tâm trí của em, em mong cha luôn sống khỏe mạnh, mãi mãi là điểm tựa vững chãi cho em trên hành trình cuộc đời.

Loading...