Kể lại chuyến về quê của em

0
Kể lại chuyến về quê của em

Đề bài: Kể lại chuyến về quê của em

Bài làm

“Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày. Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi. Quê hương nếu ai không nhớ sẽ không lớn nổi thành người”. Lời bài hát về quê hương mỗi lần cất lên đều khiến cho chúng ta xao xuyến và muốn về quê thăm gia đình.

Em là học sinh nội trú, vì vậy một năm chỉ được về thăm quê hai, ba lần. Có năm, vì việc học quá bận rộn như năm nay mà chỉ được về quê một lần. Chính vì vậy, khi về quê lần này, em cảm thấy vô cùng xúc động. Quê nhà đón em bằng một cơn mưa đầu mùa ào ạt và dữ dội. Cơn mưa tạnh khiến cho mọi thứ đều ẩm ướt nhất là con đường đất từ đầu làng trải dài khắp con đê cho đến khi về nhà. Trong kí ức của em, khi trời mưa, sợ nhất là đi con đường đất trơn tượt lầy lội ấy. Thế mà bây giờ, khi em bước chân về đến đầu làng, con đường đất lại trở thành đường nhựa sạch sẽ. Có lẽ mấy dự án gần đây của thành phố đầu tư khiến cho quê em đổi mới đi nhiều. Thế nhưng, nét mộc mạc, giản dị của miền quê vẫn không hề mất đi. Bao quanh làng là dòng nước nhỏ uốn quanh thơ mộng và trong xanh. Hai bên đường, cây cỏ mọc xanh tốt, mùa hè tỏa bóng xuống mặt nước.

Xem thêm:  Kể về ông bà – Ông tôi

ke lai chuyen ve que cua em - Kể lại chuyến về quê của em

Kể lại chuyến về quê của em

Về đến nhà, bố mẹ em đều vui mừng ra đón. Hạnh phúc biết bao khi được sống trong vòng tay của bố mẹ, sự yêu thương và chở che của gia đình. Em mang theo một ít quà của thành phố, bố mẹ yêu thương nói: “Lần sau con về là được rồi. Giữ tiền còn mua sách vở rồi sinh hoạt trên đó, không cần quà cáp cho bố mẹ”. Nghe vậy, em cảm thấy cảm động biết bao. Dù đi đâu và làm gì, bố mẹ vẫn luôn săn sóc và lo lắng cho em. Sau khi nghỉ ngơi tắm rửa, em cùng cả nhà ăn bữa cơm đoàn tụ mà lâu lắm không được thưởng thức. Bữa cơm giản dị với canh, thịt bình thường nhưng thật ngon làm sao. Bởi lẽ, em được ăn cùng gia đình. Lâu lắm rồi em không được cùng cả nhà ăn cơm. Trong bữa cơm, bố mẹ vẫn hỏi em về việc học trên thành phố có vất vả không, em có thiếu thốn gì không. Mọi câu chuyện của cả nhà đều xoay quanh em. Nhận được tình yêu thương của mọi người, em thấy thật hạnh phúc.

Sau bữa cơm xong xuôi, em cùng mẹ qua chào hỏi các bác hàng xóm và một vài người họ hàng trong làng. Đi đến đâu, mọi người cũng đều trò chuyện vui vẻ và thân tình. Có lẽ với người thành phố, người nhà quê nhiều khi thật tọc mạch, lắm điều. Nhưng phải gần gũi và tiếp xúc nhiều mới thấy, con người thôn quê thật hồn hậu, chất phác, chẳng toan tính gì. Khi em sang chơi, có bác còn chạy ngay vào vường vặt ít ổi chín rồi cười nói: “Ăn đi cháu, thành phố hiếm có hoa quả sạch như thế này lắm nhé”. Trên đường trở về nhà, em và mẹ cùng trò chuyện. Mẹ kể cho em nghe rất nhiều chuyện ở nhà mà em không có mặt. Rồi cả những lần bố ốm nhưng không muốn gọi cho em sợ em lo lắng, ảnh hưởng đến việc học. Khi mẹ nói đến đây, em thấy buồn vô cùng. Buồn vì mình đã lớn mà đi học xa nhà, chẳng thể giúp đỡ bố mẹ được nhiều. Có lẽ, đó cũng là nỗi niềm chung của những đứa con xa nhà như học sinh nội trú chúng em.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ sau khi đọc truyện: Sự tích Hồ Gươm

Sáng hôm sau, em cùng bố mẹ ra đồng. Công việc đồng áng với em vốn quen thuộc nên chẳng có khó khăn gì. Bố mẹ bảo em nghỉ ngơi ở nhà mấy ngày không cần phải làm việc vất vả. Thế nhưng, em cảm thấy được giúp đỡ bố mẹ cũng là một niềm hạnh phúc. Bởi lẽ, được gần gũi với những người trong gia đình luôn là niềm vui.

Mấy ngày về quê cũng diần kết thúc, đến lúc em phải trở lại trường học. Em biết mình sẽ phải cố gắng học tập để không phụ lòng kì vọng của bố mẹ để mỗi lần trở về quên thăm gia đình, em sẽ luôn là niềm tự hào của cả nhà.

Nhẫn Đông

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *