Kể lại buổi về thăm trường sau hai mươi năm xa cách

0
Kể lại buổi về thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Đề bài: Kể lại buổi về thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Bài làm

Vừa đặt chân xuống máy bay, bên cạnh tôi là những va li hành lí còn ngổn ngang. Tôi vội vàng gọi chiếc taxi gần nhất để rời sân bay. Sau khi trở về nhà trong vòng tay của người thân, tôi liền tiếp tục bắt taxi để đến một nơi. Nơi ấy chính là mái trường cấp hai mà tôi đã gắn bó bốn năm thơ ấu. Đã hai mươi năm rồi, tôi mới được trở về nơi đây.

Ngôi trường cấp hai của tôi nằm nép mình dưới hàng bằng lăng tím. Mùa hè, không chỉ có phượng đỏ, điệp vàng mà với tôi, bằng lăng tím mới chính là loài hoa biểu tượng cho mùa hè, cho tuổi thơ, cho những kí ức và hoài niệm thật đẹp. Bởi lẽ, dưới những tán bằng lăng ấy, tôi đã gắn bó và trải nghiệm bốn năm tuổi thơ đẹp nhất của cuộc đời. Bước chân vào trong sân trường, không khí tươi vui rộn ràng với tiếng nhạc vang lên khắp nơi. Mọi thứ của ngôi trường thay đổi khiến tôi choáng ngợp.

Khu nhà hai tầng màu vàng cũ kĩ chúng tôi học năm xưa nay đã sơn sửa khang trang hơn bằng màu vàng tươi mới. Khung cửa sổ gỗ sơn xanh ngày nào cũng được thay bằng khung cửa kéo hiện đại. Đặc biệt, khu nhà từ hai tầng biến thành ba tầng. Vẻ cổ kính năm nào thay bằng sự hiện đại, khang trang. Đối diện với nó chính là một tòa nhà sáu tầng có vẻ vừa mới được xây mới. Nhìn thoáng qua tôi thấy khu nhà này dành cho các hoạt động học tập theo yêu cầu và chức năng. Những kiểu nhà như vậy tôi đã gặp nhiều ở các trường học khi tôi ở nước ngoài. Nhưng dù vậy, tôi vẫn không tránh khỏi ngạc nhiên về sự thay đổi của ngôi trường mình đã học. Học sinh bây giờ sẽ chẳng còn những phút giây thấm đẫm mồ hôi khi chạy quanh sân trường nóng đổ lửa vì đã có phòng học thể thao chức năng. Chắc cũng sẽ chẳng còn những túi cóc dầm, me dầm ăn vụng giấu diếm dưới ngăn bàn như thời của chúng tôi nữa. Vẫn còn đang mải suy nghĩ mông lung và hồi tưởng thì đằng sau tôi vang lên tiếng gọi: “Hùng, là Hùng béo phải không ?”

Xem thêm:  Thuyết minh về một kinh nghiệm học văn hoặc làm văn - Bài tập làm văn số 4 lớp 10.

ke lai buoi ve tham truong sau hai muoi nam xa cach - Kể lại buổi về thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Kể lại buổi về thăm trường sau hai mươi năm xa cách

Những người biết được biệt danh này của tôi tính đến giờ chỉ có đám bạn cấp hai mà thôi. Bởi lẽ, cấp hai, tuổi dậy thì khiến tôi không thể kiểm soát được cân nặng. Và biệt danh “Hùng béo” cứ thế ra đời. Tôi quay lại nhìn, đằng sau là những người bạn cấp hai của mình ngày nào: Hải “Bốp”, Quang “gầy”, Dũng “mặt vàng”. Chúng tôi chẳng mất thời gian để nhận ra nhau rồi ôm nhau, chào nhau như những đứa trẻ. Trên khuôn mặt của những người đàn ông trưởng thành đã xuất hiện vài nếp nhăn, thế nhưng điều đó không ngăn cản gì đến tình cảm của chúng tôi. Vừa gặp tôi, đám bạn đã trách: “Này, mày đi biệt tích bao năm, chẳng thấy liên lạc gì với bọn tao cả. Mà sao bơ sữa nước ngoài không làm mày béo ra, lại gầy đi à?”. Nói rồi cả đám cười ha hả. Tôi cũng vui vẻ đáp lời: “Nước Nga lạnh lắm, tuyết nước Nga làm mỡ của tao đóng băng cả lại, tự tiêu hết rồi”. Câu chuyện còn chưa dứt thì đằng sau lại nghe thêm những bước chân. Những người bạn năm xưa cứ lần lượt đi đến bên chúng tôi. Nhìn thoáng qua còn có cả cô bạn bàn bên mà năm xưa tôi thầm thích. Đó quả là một thời học sinh ngây thơ và vụng dại. Đến giờ nghĩ lại, tôi vẫn cảm thấy đó là những kỉ niệm đáng yêu biết chừng nào.

Xem thêm:  Thuyết minh một lễ hội ghi lại những nét đẹp của phong tục truyền thống hoặc thể hiện khí thế sôi nổi của thời đại

Thế rồi cả đám chúng tôi kéo nhau đến phòng hội trường. Bên trong trang hoàng rất rực rỡ, phía trên bục còn một tấm bảng rất to: “Hội ngộ cựu học sinh niên khóa 1998-2001”. Mọi người nhìn thấy tôi cũng không kém phần ngỡ ngàng. Ai cũng hỏi cuộc sống ở nước ngoài thế nào? Đã có vợ con gì chưa? Có định ở lại Việt Nam không? Đặc biệt, mọi người thắc mắc sau bao lâu mất liên lạc sao tôi lại biết hôm nay có cuộc gặp gỡ này? Điều đó phải cảm ơn những người bạn của tôi, tôi mới được biết tôi đã bỏ ra rất nhiều lần họp lớp sau khi đã sang nước ngoài. Sau nhiều lần tôi vắng mặt, mọi người vẫn gửi thư mời đến nhà bố mẹ tôi, hy vọng khi tôi trở về có dịp tham gia. Thật cảm động vì mọi người không quên tôi sau hai mươi năm xa cách.

Và rồi chúng tôi trò chuyện, ăn uống, hát hò với nhau. Kí ức của hai mươi năm về trước cứ thế trở lại. Chúng tôi lại giống như những cô cậu 12,13 tuổi hồn nhiên và yêu đời, không cần lo âu về cuộc sống bộn bề. Có những nụ cười, có cả những giọt nước mắt đã rơi cho ngày hội ngộ này. Nó in đậm trong tâm trí tôi, khiến tôi chẳng muốn rời xa mái trường này và rời xa những người bạn tôi vô cùng yêu quý.

Xem thêm:  Tóm tắt văn bản Hoàng lê nhất thống chí hồi 14

Nhưng rồi buổi tiệc cũng kết thúc. Chúng tôi chia nhau nhau trong lưu luyến và không quên gửi cho nhau số điện thoại, những tấm bưu thiếp để giữ liên lạc. Tôi không biết ở những buổi hội ngộ lần sau, tôi có cơ hội tham gia cùng các bạn hay không. Thế nhưng, tôi biết rằng mình luôn yêu mái trường này và yêu các bạn.

Nhẫn Đông

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *