Cảm nghĩ về lần đầu tiên em đi học

0
Cảm nghĩ về lần đầu tiên em đi học

Đề bải: Cảm nghĩ về lần đầu tiên em đi học

Bài làm

Ai trong đời cũng có những kỷ niệm đẹp khó phai. Đó có thể là kỉ niệm bên gia đình, bạn bè trong một dịp nào đó. Với tôi, kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời chính là ngày đầu tiên đi học.

Khi những tia nắng của mùa hạ đi qua, nhường chỗ cho mùa thu lá vàng, hương ổi và cốm vòng. Đó là khi trẻ em cả nước cắp sách đến trường. Tôi cũng là một trong số đó. Điều đặc biệt nhất vì đây là ngày đầu tiên tôi đi học. Được trở thành một học sinh, được gặp các thầy cô giáo và các bạn học sinh mới. Điều này thật khiến tôi háo hức biết bao.

Tôi còn nhớ như in, buổi sáng ngày hôm ấy, những tia nắng vàng mong manh trước sân và tiếng chim hót ríu rít như chào đón ngày đầu tiên đi học của tôi. Có cảm giác như mọi vật đều chờ đón khoảnh khắc này –khoảnh khắc tôi được trở thành một người học sinh. Mẹ dắt tay tôi đến trường. Khác với những bạn cùng trang lứa. Nếu các bạn sợ hãi, lo lắng khi phải xa bố mẹ thì tôi lại vui vẻ, hào hứng và hồi hộp. ”Có phải tôi đã trưởng thành rồi không?” Cứ nghĩ đến suy nghĩ non nớt, trẻ con lúc ấy là tôi bật cười không thôi. Đến trước cổng trường cũng là lúc tôi tạm biệt mẹ. Mang theo sự tò mò và háo hức, tôi bước vào sau cánh cổng trường mà chính tôi cũng biết rằng: ở đằng sau cánh cổng đấy tôi đã có 5 năm tiểu học ngây thơ và hồn nhiên, được sống trong sự yêu thương của thầy cô và bạn bè. Nhìn từ xa, tôi đã thấy ngôi trường với mái ngói đỏ tươi nằm nghiêm nghị bên cuối sân, phía trước là cây phượng, bằng lăng, điệp vàng rợp bóng. Xa xa tôi còn thấy chiếc trống trường bệ vệ được sơn bằng màu sắc rực rỡ. Sau này tôi cũng nhận ra rằng, với mỗi người học sinh, tiếng trống trường có một ý nghĩa vô cùng quan trọng. Mỗi khi âm thanh ấy vang lên, dù chỉ là trong miền ký ức thôi cũng khiến ai nấy đều bồi hồi xúc động.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về ước mơ khát vọng của con người

cam nghi ve lan dau tien em di hoc - Cảm nghĩ về lần đầu tiên em đi học

Cảm nghĩ về lần đầu tiên em đi học

Vẫn chưa hết bỡ ngỡ và choáng ngợp thì tôi đã nghe thấy tiếng trống trường vang lên. Các thầy giáo với quần áo chỉnh tề và các cô giáo với tà áo dài thướt tha bước ra từ phòng giáo viên. Mỗi người trên tây đều cầm một chiếc biển lớp: 1A1, 1A2, 1A3…Tôi chợt nhớ ra mẹ đã dặn tôi là học sinh của lớp 1A2. Tôi nhanh chân đứng vào hàng của lớp mình. Các bạn từ các phía cũng đổ dần vào góc sân trường khiến khung cảnh càng đông vui nhộn nhịp. Có bạn còn quá nhút nhát nắm tay mẹ không buông. Đến khi mẹ bạn bước ra về thì bạn òa khóc. Thấy vậy, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Các thầy cô liền đến bên dỗ dành và an ủi. Một lúc sau, bạn cũng nín khóc và bước vào hàng ngay ngắn như mọi người. Rồi theo sự hướng dẫn của các thầy cô, chúng tôi lần lượt xếp hàng lên lớp. Phòng học của lớp tôi ở tầng hai, trước cửa phòng đối diện là ban công được trồng mấy cây ngô đồng cảnh, cây nào cây ấy đều xanh tốt, trông rất thích mắt.

Khi bước vào lớp chúng tôi ngồi ngay ngắn vào bàn theo sự hướng dẫn và sắp xếp của cô giáo. Trong ký ức, cô giáo của tôi rất đẹp. Cô có mái tóc dài và đôi mắt sáng, làn da trắng càng nổi bật trên tà áo dài xanh nền trời. Tôi thích nhất lá nụ cười của cô, rạng rỡ và ấm áp như ánh mặt trời. Sau khi ổn định lớp, cô bắt đầu phổ biến một vài nội quy, cô cũng đọc cho tôi nghe vài thứ cần chuẩn bị cho ngày khai giảng. Đặc biệt cô còn phát cho chúng tôi mỗi người một sơ yếu lý lịch cá nhân, Trong đó, tôi được liệt kê những sở thích, sở trường của mình và viết tất cả những ước mơ, mong muốn trong năm học. Ai nấy đều nắn nót và viết rất cẩn thận. Mọi người đừng thấy lạ vì sao buổi học đầu tiên lớp một, chúng tôi đã viết thông thạo. Bởi lẽ, chúng tôi đều là học sinh tham gia khóa học hè về chữ viết do các trung tâm tổ chức. Khi đăng ký vào trường chúng tôi vào lớp 1A2 (lớp học sinh đã có kỹ năng viết thành thạo). Hơn nữa chúng tôi còn được treo trên các khung cửa sổ những con hạc giấy. Mỗi con hạc giấy đều chứa đựng mong muốn của chúng tôi. Ai cũng lựa chọn cho mình những con hạc nhiều màu sắc và viết vào những điều thầm kín của bản thân. Sau này, vào ngày họp lớp, chúng tôi kể cho nhau nghe về điều ước con hạc giấy. Có người khi ấy mong muốn làm bác sĩ, kỹ sư. Thế nhưng có những người chỉ viết những điều rất ngây ngô: “Tôi muốn ăn cả thế giới”. Cuối buổi chúng tôi cùng nhau quét dọn phòng và ra về. Sự lo lắng, nhút nhát đã thay đổi bằng những tiếng cười nói không ngớt.

Xem thêm:  Thuyết minh danh lam thắng cảnh Hồ Gươm

Buổi học đầu tiên đã kết thúc, tôi lại trở về nhà trong vòng tay của bố mẹ. Đã nhiều năm trôi qua, thế nhưng những cảm xúc ngây ngô, non nớt ấy vẫn còn mãi trong trái tim tôi. Tôi vẫn luôn ghi nhớ kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học ấy.

Nhẫn Đông

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *