Cảm nghĩ của em về ngày 20 tháng 11

0
Cảm nghĩ của em về ngày 20 tháng 11

Đề bài: Cảm nghĩ của em về ngày 20 tháng 11

Bài làm

Mỗi năm vào dịp 20 tháng 11- ngày hiến chương các nhà giáo Việt Nam. Đó cũng là khi học sinh chúng tôi có dịp bày tỏ lời tri ân sâu sắc dành cho những thầy cô đã dạy dỗ và bảo ban mình.

Ngày 20 tháng 11 năm nay, trường của tôi tổ chức một hoạt động lớn. Chúng tôi sau những giờ học căng thẳng đã tập luyện hết mình cho những tiết mục văn nghệ để biểu diễn cho các thầy cô. Nó giống như một món quà tri ân mà chúng tôi gửi tới các thầy cô của mình. Từ sáng sớm, chúng tôi đã có mặt tại trường để trang hoàng lớp học. Sau đó, các lớp cùng nhau trang trí lên các thân cây những băng rôn, khẩu hiệu và cả những bức vẽ mà chúng ta đã cùng nhau sáng tạo. Mỗi bức vẽ là một hình ảnh khác nhau về thầy cô của chúng tôi, có khi là thầy cô trên bục giảng, có khi là hình ảnh thầy cô lúc đời thường, cũng có cả những bức vẽ chi bi (hoạt hình) rất đáng yêu và ngộ nghĩnh.

Sau đó chúng ta tranh thủ ăn trưa rồi cùng nhau tập luyện, đến đầu giờ chiều mọi người đều tất bật khẩn trương để chuẩn bị cho buổi biểu diễn. Chúng tôi nhanh chóng thay quần áo, trang điểm, làm tóc. Tất cả mọi thứ chúng tôi đều cố gắng làm thật hoàn hảo và nhanh chóng. Cuối cùng, tất cả đều đã xong. Chúng tôi chỉ chờ đợi giây phút mình được lên sân khấu để biểu diễn các tiết mục cho thầy cô xem.

Xem thêm:  Thuyết minh về một loại hình ca nhạc hoặc sân khấu mà anh chị yêu thích

cam nghi cua em ve ngay 20 thang 11 - Cảm nghĩ của em về ngày 20 tháng 11

Cảm nghĩ của em về ngày 20 tháng 11

Đúng 6 giờ tối, sân trường của chúng tôi đã đông nghịt người và khi ánh sáng màn hình được bật lên, chương trình chính thức được bắt đầu. Chúng tôi lần lượt biểu diễn các tiết mục văn nghệ. Các em lớp mười dành tặng cho thầy cô một bài múa sen rất đẹp. Mỗi động tác múa uyển chuyển, khéo léo thể hiện sự tập luyện vô cùng chăm chỉ và hăng say của các em. Các bạn lớp khác lại dành tặng thầy cô màn võ thuật. Qua chương trình, chúng tôi mới biết các bạn trường mình biểu diễn võ thuật hay đến vậy. Thoạt nhìn, chẳng khác nào những võ sư chuyên nghiệp. Lớp của chúng tôi cùng nhau hát bài đồng ca về thầy cô. Tiếng hát cất lên cùng nhóm múa phụ họa thể hiện tình cảm của chúng tôi. Mỗi lời hát chính là tiếng lòng chúng tôi dành tặng cho các thầy cô- những người giáo viên nhân dân đã hết lòng và tâm huyết với nghề. Không chỉ vậy, chương trình còn tiếp tục với những tiết mục ảo thuật, hát đơn ca và đánh đàn ghi-ta rất điêu luyện. Chương trình văn nghệ của học sinh kết thúc trong tiếng vỗ tay cổ vũ của thầy cô và các bạn trong trường. Chúng tôi vô cùng hạnh phúc. Sau đó chúng tôi còn chuẩn bị những bông hoa tươi thắm và dành tặng cho thầy cô của mình. Mỗi bông hoa như thay một lời cảm ơn của chúng tôi dành tặng cho các thầy cô vào buổi tối đặc biệt này.

Xem thêm:  Phân tích 13 câu thơ đầu bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Trong khi chúng tôi cứ tưởng rằng chương trình sẽ kết thúc thì không ngờ, cô giáo dẫn chương trình lại giới thiệu một điều đặc biệt mà chính thầy cô đã dành tặng cho chúng tôi. Khi màn hình led được chiếu lên, chúng vỡ òa trong sợ ngỡ ngafnng về hình ảnh của học sinh toàn trường được đưa lên màn hình lớn. Mỗi lớp được chiếu đến 10, 12 bức hình. Mỗi bức hình đều là những khoảnh khắc chúng tôi đùa nghịch hoặc có khi là đang chăm chú ôn bài. Chúng tôi không biết rằng các thầy cô đã chụp và ghi hình từ lúc nào. Không chỉ có thế, học sinh chúng tôi còn vô cùng xúc động về một đoạn clip được các thầy cô làm. Đoạn clip ấy là lời bộc bạch, tâm sự của các thầy cô về nghề giáo, và hơn cả là những chia sẻ trong quãng thời gian giảng dạy chúng tôi, về cả những niềm vui và mỏi mệt mà các thầy cô chưa bao giờ thổ lộ. Mỗi lời nói trong clip đều vô cùng chân thật và giản dị. Có ai đó trong sân trường đã bật khóc vì những lời nhắn nhủ của các thầy cô. Và sau đó, chúng tôi càng cảm động hơn khi thầy cô gửi những lời yêu thương cho chúng tôi. Dù chúng tôi thường xuyên làm các thầy cô buồn, lo lắng về những trò nghịch ngợm “nhất quỷ nhì ma”. Thế nhưng, thầy cô chưa bao giờ bỏ rơi hay ghét bỏ chúng tôi. Lúc nào, thầy cô cũng chỉ mong mỏi chúng tôi sẽ ngày càng tốt lên, học tập tốt hơn và có một nhân cách tốt.

Xem thêm:  Thuyết minh về Hồ Gươm – Hồ Hoàn Kiếm

Sau đó, khi chúng tôi còn đang sống trong những cảm xúc bồi hồi xúc động thì pháo hoa thì bốn góc sân trường vụt sáng, pháo giấy cũng bay lên tạo nên khung cảnh đẹp mắt vô cùng. Và cảm xúc nghẹn ngào nhường chỗ cho sự sôi động, vui vẻ, tiếng nhạc sôi động vang lên, chúng tôi và cả các thầy cô hòa bình vào những điệu nhảy. Lúc này, chúng tôi thấy thầy cô càng thêm gần gũi, đời thường. Cảm xúc của buổi tối ngày hôm nay vẫn còn mãi dư âm trong lòng tôi những ấn tượng không thể phai nhòa.

Quả thật ngày nhà giáo Việt Nam là một trong những ngày kỉ niệm ý nghĩa nhất trong năm. Chúng tôi hiểu thêm được những vất vả của các thầy cô và cả những tình cảm của những người “lái đò thầm lặng”.

Nhẫn Đông

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *