Bình giảng bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Phương

Đánh giá bài viết

Bình giảng bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Phương

Bài làm

Loading...

Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại và người Cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Người luôn là một trong những nguồn cảm hứng sáng tác vô tận cho thơ ca và nhạc, họa. Trong đó có bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương chính là tâm trạng và cảm xúc của nhà thơ khi vào viếng lăng Bác.

Mở đầu bài thơ là quang cảnh lăng Bác được miêu tả bằng sự xúc động bồi hồi của tác giả:

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác…

Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”

Câu thơ đầu giản dị như một lời thưa gửi thành kính, xưng “con” đã cho thấy tình cảm gần gũi, thân thương và kính trọng từ sâu thẳm trong lòng của tác giả. Coi Bác là một người cha nhân hậu và hiền từ, và lắng đọng xuống khi hàng tre xanh bát ngát hiện ra. Vườn tre xanh bát ngát gợi không gian rộng lớn, xanh mát một màu tre, đứng trước hàng tre ấy tác giả đã bộc lộ sự ngạc nhiên, nỗi xúc động của mình. Có thể thấy, tre đã là một biểu tượng cho dân tộc Việt Nam ta, đó là sự kiên cường bất khuất, hiên ngang của ta trước mọi hoàn cảnh, kẻ thù. “Bão táp mưa sa” chính là những khó khăn gian khổ mà cây tre vẫn “đứng thẳng hàng”. Rồi từ chính hình ảnh cây tre – dân tộc, tác giả đã sáng tạo nên hình ảnh về người Cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam:

“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng…

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Có thể thấy, mặt trời trên lăng ấy là mặt trời của tự nhiên, còn mặt trời trong lăng chính là tình yêu và trái tim của Bác. Mặt trời của tự nhiên chiếu sáng và duy trì sự sống cho muôn loài, cũng như thế Bác là ánh sáng và nguồn sức mạnh soi đường cho cả dân tộc ta thoát kiếp nô lệ, tối tăm và đến với độc lập – tự do – thống nhất. Điệp từ “ngày ngày” đã tạo  nên nhịp thơ chầm chậm như đang bước chân đi nhẹ nhàng, lặng lẽ. Đó là bước chân của dòng người vào lăng viếng Bác, dòng người bất tận ấy trở thành những tràng hoa dâng lên người Cha già. Đó có thể là những tấm lòng thơm như hoa đang ngát hương, hay là những cuộc đời nở hoa dưới ánh sáng của mặt trời Bác rực rỡ. Cùng với dòng người đoa, nhà thơ không khỏi xúc động trước một hình ảnh thiêng liêng:

“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên…

Mà sao nghe nhói ở trong tim!”

Bác tuy đã mãi mãi đi về cõi vĩnh hằng nhưng hình ảnh và lí tưởng của Bác vẫn sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Vầng trăng dịu hiền ấy chính là con người, tâm hồn cao đẹp và tấm lòng nhân ái bao la của Bác. Tiếc thương và đau xót biết bao khi Bác đã ra đi mãi mãi không về, nhà thơ vô cùng lưu luyến khi phải rời lăng Bác:

“Mai về miền Nam thương trào nước mắt…

Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”

Điệp từ “muốn làm” đã bộc lộ rõ cảm xúc thiết tha, tình yêu nồng cháy của nhà thơ đối với Bác. Muốn làm chim ca hát, làm hoa tỏa hương thơm, muốn tỏ lòng trung hiếu đền đáp công ơn trời biển của Bác.

Bài thơ “Viếng lăng Bác” đã thể hiện lòng thành kính và xúc động của nhà thơ khi được vào viếng lăng Bác. Đó cũng chính là lời tâm tình, lời tri ân và sự biết ơn của con dân gửi tới vị cha già kính yêu của dân tộc.

Loading...
DMCA.com Protection Status